Trong Tín ngưỡng thờ Mẫu Tam phủ - Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại, có những người con ưu tú vẫn đang ngày đêm thầm lặng bắc nhịp cầu tâm linh, giữ gìn lề lối cổ truyền. Trong không gian thanh tịnh của bản điện Độ Phúc Linh, tiếng chuông mỏ hòa quyện cùng mùi hương trầm vấn vít, Đồng thầy Lê Thị Thủy vẫn hằng ngày lặng lẽ viết nên câu chuyện về lòng hiếu kính và sự tử tế. Với cô, phụng sự Thánh Mẫu không chỉ là những khóa lễ lộng lẫy, mà là một hành trình tu thân, khổ hạnh để bảo tồn trọn vẹn "phần hồn" của Tín ngưỡng thờ Mẫu giữa lòng đời thực.

Từ gian nan thử thách đến nhân duyên chốn cửa Thiêng
Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Hương Sơn, Hà Tĩnh - nơi giàu truyền thống văn hóa và tín ngưỡng, Đồng thầy Lê Thị Thủy dường như đã mang trong mình sợi dây liên kết vô hình với tâm linh từ thuở nhỏ. Tuy nhiên, con đường đến với đạo của cô không hề trải đầy hoa hồng. Năm 2022 được xem là cột mốc nhân duyên khi cô bắt đầu cảm nhận rõ rệt tiếng gọi của Thánh Mẫu. Thế nhưng, vào thời điểm đó, cô vẫn chưa sẵn sàng để "trình đồng mở phủ". Những năm tháng sau đó là một chuỗi những thử thách, gian nan vất vả mà cô gọi là giai đoạn "thử lính, chọn đồng". Vượt qua bao biến cố, bằng đức tin kiên định, mãi đến năm 2011, cô mới chính thức thực hiện nghi lễ trình đồng mở phủ tại Đền Quan Hoàng Mười - ngôi đền linh thiêng bậc nhất xứ Nghệ.
Trong thế giới tâm linh đầy huyền vi, cô chọn lối sống khiêm cung, lấy sự thấu hiểu và sẻ chia làm tôn chỉ. Cô phụng sự cửa Mẫu với tâm thế của một người con trở về bên mẹ, dùng sự dịu dàng của người phụ nữ Hương Sơn để sưởi ấm niềm tin cho những đệ tử đang lạc lối.

Điểm tựa gia đình và tấm lòng nhất tâm phụng sự
Trên hành trình đầy khó khăn ấy, cô may mắn có được sự đồng hành của người chồng - anh Phan Đình Tùng, cũng là chủ đền nơi cô phụng sự. Sự ủng hộ nhiệt thành và thấu hiểu từ người bạn đời đã trở thành điểm tựa vững chắc, giúp cô vượt qua những rào cản để toàn tâm toàn ý lo việc thánh. Suốt nhiều năm qua, không chỉ là sự giúp đỡ về vật chất hay nhân lực, mà đó là sự cộng hưởng của hai tâm hồn cùng chí hướng, với vai trò là Thủ nhang bản điện Độ Phúc Linh, đồng thầy Lê Thị Thủy luôn giữ cho mình một cái tâm trong sáng. Với cô, phụng sự Thánh Mẫu không phải là sự cầu danh lợi, mà là để làm cho Đạo Mẫu ngày càng tốt đẹp hơn, đúng với bản sắc văn hóa dân tộc.

Triết lý "Ăn lộc Thánh, giữ đức người": Đạo đức là gốc của Tín ngưỡng
Giữa lúc xã hội có cái nhìn đa chiều về việc hầu đồng, Đồng thầy Lê Thị Thủy vẫn kiên định với giá trị cốt lõi: "Hào quang của người đồng thầy không nằm ở váy áo lụa là, mà ở độ sáng của đức hạnh". Kết nối tâm linh bằng sự chân thực: Với cô, một giá hầu thành công là khi người dự cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, rũ bỏ được tham - sân - si, chứ không phải là sự phô trương lễ vật. Đạo đức người thầy: Cô đặc biệt khắt khe trong việc uốn nắn đệ tử. Cô dạy rằng, trước khi muốn làm "con tối Tú tối Linh" của Mẫu, phải làm một người con hiếu thảo trong gia đình và một công dân tử tế của xã hội. Với cô, Tín ngưỡng thờ Mẫu chính là bài học lớn về lòng biết ơn đối với cha mẹ, tổ tiên và những bậc anh hùng có công với đất nước. Cô luôn hướng đệ tử đi đúng con đường tín ngưỡng, không làm sai lệch các giá trị truyền thống, bảo tồn những nét đẹp tinh túy của di sản. "Tín ngưỡng không chỉ là nghi lễ, đó là nơi nuôi dưỡng lòng hiếu thảo và tình yêu quê hương." Đồng thầy Lê Thị Thủy chia sẻ.
Sứ mệnh bảo tồn: Gieo mầm văn hóa cho thế hệ mai sau
Đồng thầy Lê Thị Thủy luôn trăn trở về việc giữ gìn bản sắc. Trong mỗi lời ca, tiếng hát văn hay từng động tác vũ đạo trong giá hầu, cô đều hướng tới sự chuẩn mực của tiền nhân. Cô kiên quyết không chấp nhận những biến tướng làm tầm thường hóa Tín ngưỡng. Việc bảo tồn của cô không nằm ở những khẩu hiệu, mà nằm ở việc "thân giáo" - dùng chính hành động của mình để làm gương. Cô xem Tín ngưỡng thờ Mẫu là một "trường học" về lòng biết ơn. Biết ơn cha mẹ là đạo Hiếu; biết ơn các vị anh hùng dân tộc (như Quan Hoàng Mười, Quan Lớn, Chầu Bà...) là đạo Trung. Bằng cách lồng ghép những bài học về lịch sử và lòng tự hào dân tộc vào các khóa lễ, cô đã giúp thế hệ trẻ hiểu rằng: Thờ Mẫu chính là thờ phụng cội nguồn đất nước.

Hành trình của cô Thủy là sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa sự tĩnh lặng của tâm hồn và sự quyết liệt trong hành động bảo tồn văn hóa. Bản điện Độ Phúc Linh không chỉ là nơi cầu đảo, mà đã trở thành một không gian văn hóa đúng nghĩa, nơi những giá trị truyền thống được nâng niu và trao truyền. "Di sản không nằm trong viện bảo tàng, di sản sống trong hơi thở của những người phụng sự có tâm."
Đồng thầy Lê Thị Thủy, bằng tất cả sự khiêm nhường và tâm huyết, đang cùng chồng viết tiếp những chương đẹp đẽ cho đạo Mẫu Việt Nam. Cô là minh chứng sống động cho việc: Khi ta phụng sự bằng cả trái tim, ta không chỉ nhận được sự che chở của Thánh Thần, mà còn nhận được sự kính trọng của lòng người, cô đã và đang góp phần viết tiếp những trang sử đẹp cho Tín ngưỡng thờ Mẫu Việt Nam.
Hoặc